Tình cảm không phải là thứ để miễn cưỡng

0
102

Một số người từng xuất hiện trong cuộc đời sau đó biến mất. Còn có một số người, dừng lại rất lâu rồi cũng biến mất.

Tôi gặp anh khi tôi hơn 17 tuổi. Ngày ấy anh đến với tôi đúng như kiểu chớp nhoáng của một tia sét. Anh xuất hiện và nói rằng anh mới chia tay bạn gái cũ. Nhưng thật tình cờ chưa đầy một tháng sau, người bạn gái cũ của anh xuất hiện trước mắt tôi và nói rằng họ chưa hề chia tay. Tôi không phải là một người không hiểu chuyện, tôi đã nhận ra được vị trí của mình ở đâu. Anh biến mất một cách không có gì là kì lạ, nhưng thật sự không hề có một dấu vết nào. Ngay cả một lời chào tạm biệt cũng không có.

Đó là chuyện của ngày còn trẻ, 8 năm trôi qua, ngay cả bản thân mình tôi cũng không còn nhớ tôi đã từng trách móc anh nhiều như thế nào. Bẵng đi nhiều năm trời, hình ảnh của anh trong kí ức tôi dường như không còn nữa. Nhưng rồi một ngày đẹp trời, lời xin lỗi muộn màng đã mang chúng tôi đến gần với nhau một lần nữa. Cả 2 đều không còn nhớ nổi chúng tôi đã từng yêu nhau như thế nào, còn tôi chỉ nhớ cái cách mà anh rời xa tôi.

Lần này gặp lại nhau, đúng như số phận đã an bài, mỗi người đều đã từng một lần mất đi một nửa thế giới của mình, cả hai đều đã từng có một cuộc hôn nhân chóng tàn

Lần này gặp lại nhau, đúng như số phận đã an bài, mỗi người đều đã từng một lần mất đi một nửa thế giới của mình, cả hai đều đã từng có một cuộc hôn nhân chóng tàn. Chỉ là thời gian không giống nhau, anh thì vừa mới, còn tôi thì một thời gian đã khá dài.

Chúng tôi tìm được sự đồng cảm. Chúng tôi tìm được điểm chung. Tôi cảm nhận được quá nhiều nỗi buồn trong đôi mắt anh, không còn giống ánh mắt mà chúng tôi dành cho nhau ngày nào. Thời gian cứ trôi qua như vậy, chúng tôi ở bên cạnh nhau một thời gian khá dài, có hạnh phúc, có cãi vã, có bất đồng và có cả quá nhiều rào cản.

Bản thân tôi là một người phụ nữ luôn mặc cảm với hoàn cảnh của bản thân, nên cho dù có nhiều khó khăn đên đâu, chỉ cần được anh yêu thương, thì không thể có thứ gì có thể làm khó tôi được.

Vài tháng trôi qua, vào ngày kỉ niệm tròn một năm. Anh hỏi tôi thích được tặng gì? Tôi nói: em cần một chiếc nhẫn! Tôi nhận được nó trong tình trạng hậm hực với anh vì tôi vừa bị anh mắng mỏ vô cớ. Thế nhưng ngay lập tức mọi thứ đối với tôi hoàn toàn thay đổi. Tôi đeo vào ngón áp út như người đã có chồng. Đối với tôi mà nói, thật sự nó mang quá nhiều ý nghĩa. Tôi tự huyễn hoặc bản thân mình phải đối xử với anh thật tốt, không được để anh buồn, và cũng đừng làm anh phật ý, nhất là việc đối xử với gia đình anh như thế nào cho phải phép.

Chúng tôi yêu nhau, khi cả 2 không còn quá trẻ nhưng cũng chưa phải là quá già. Chúng tôi đều biết ngoài kia vẫn còn rất nhiều lựa chọn khác nữa cho mình. Ngày anh và tôi cãi nhau, tôi có tâm sự với sếp của mình, anh nhìn tay tôi và nói: tại sao em không tháo nhẫn ra? Tự em làm cho bản thân mình mất đi nhiều cơ hội khác thôi em hiểu không?. Chẳng ngần ngại tôi cũng đáp trả: bởi vì em có cần đến lựa chọn khác nữa đâu nên cần gì phải tháo hả anh?

Cách sống như vậy ảnh hưởng đến cả cách làm việc của tôi, công việc của tôi luôn cần phải trình lên cấp trên nhiều lựa chọn và các phương án để thay thế khác nhau. Còn tôi thì luôn tin tưởng vào lựa chọn của mình chắc chắn sẽ là tốt nhất không dễ gì có thể thay đổi mà cần thêm bất cứ phương án B nào cả.

Rốt cuộc thì cuối cùng tôi không biết cách tôi sống như vậy có còn phù hợp với xã hội hiện nay hay không nữa. Tôi chỉ biết đến cái mình cần và luôn cố gắng theo đuổi mục đích mà tôi đề ra. 27 tuổi tôi không còn thích lang thang ngoài đường hay tụ tập lêu hêu với bạn bè để nói dăm ba chuyện phiến cho qua ngày nữa.

Tôi biết bản thân mình dù đã 1 lần đổ vỡ trong hôn nhân, và có mặc cảm với hoàn cảnh của mình nhưng chưa bao giờ tôi ngừng mơ ước về một mái ấm và có một gia đình nhỏ của riêng mình. Ở cạnh anh càng lâu, mơ ước của tôi càng lớn lên mỗi ngày. Dù đã nhiều lần, tôi biết a chưa bao giờ có cùng chung mơ ước với mình.

Ngày hôm nay tôi tròn 27 tuổi, anh không còn bên cạnh tôi nữa. Và cũng không biết ngày mai, ngày kia hay một ngày nào đó anh có lại xuất hiện bên cạnh mình một lần nữa không. Nhưng ngày hôm nay với tôi, ước mơ đó trong cuộc sống không còn tồn tại. Tiếp tục ở bên cạnh anh, tôi sẽ chỉ là một thứ có tên gọi là Áp Lực. Tình yêu của chúng tôi một lần nữa lại thua những nghi ngờ, thua những áp lực, thua những rào cản, thua cả thời gian, thua cả cái tôi của mỗi người…

Thời khắc em tròn 27 tuổi qua rồi anh, chắc chắn sẽ không bao giờ trở lại một lần nữa. Tôi không thể trách cứ gì anh bởi tôi biết anh cũng yêu thương tôi. Chỉ là mỗi người có một kiểu tình yêu khác nhau, chỉ là tình yêu của tôi quá cố chấp và mạnh mẽ đủ để quên đi cả bản thân mình.

“Một số người từng xuất hiện trong cuộc đời. Sau đó biến mất. Còn có một số người. Dừng lại rất lâu. Rồi cũng biến mất.

Chuyện cũ thời xưa. Yêu hận đan xen. Vứt bỏ rồi mới có được tự do. Chỉ có những người có thể sống bình lặng bên nhau, mới được lâu dài.

Cô chỉ nhìn theo anh. Không nói một lời nào.

Những ngày tháng trời xanh ngắt. Em dừng chân vì anh.”

Like page Phong Cách Sống để cập nhật tin tức mới nhất

SHARE

Gửi phản hồi