Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 11: Quyết định ly dị và cuộc gặp với mẹ trong mơ

0
88

Tôi thấy mình thật nhục nhã. Ngay từ đầu tôi có căm có hận cô ta nhưng luôn nghĩ rằng nguyên nhân của mọi vấn đề là ở chồng mình, và cô ta không xứng đáng để tôi phải bận tâm.

Ngoài ra tôi biết, vì cô ta chồng tôi có thể làm bất cứ điều gì, nếu tôi doạ động đến cô ta, chắc chắn anh sẽ sợ mà về bên tôi theo một cách mà tôi căm ghét nhất.

Vậy nên tôi gần như bỏ qua cô ta trong mọi hành động, chồng tôi có vẻ nể phục tôi điều đó. Thế mà hôm nay, tôi đã phải sử dụng đến nó.

Tôi đau đớn, tê tái, nghẹn đắng… Tình yêu là cái quái quỷ gì mà anh bảo vệ nó đến tận cùng thế? Tình yêu là cái quái quỷ gì mà làm cho tôi trở nên đề hèn, ghê gớm, hung dữ đến thế?

Yêu là phải được hạnh phúc, anh có hạnh phúc không? Tôi có hạnh phúc không? Các con tôi có được hạnh phúc không? Cô ta có hạnh phúc hay không?

Tôi chắc một điều, chẳng có ai, chẳng ai cả từ nạn nhân đến thủ phạm thấy hạnh phúc với cái gọi là tình yêu này. Thế tại sao, tại sao tất cả cứ bám vào cái phao đó để sống, để hành hạ lẫn nhau?

Tôi hỏi anh:

– Anh yêu cô ta thật lòng và giờ vẫn còn yêu đúng không?

– Anh xin lỗi, anh không muốn trả lời câu hỏi này. Nhưng anh khẳng định với em những gì anh làm cho gia đình mình hôm nay là cố gắng thực sự của anh. Anh mong em rộng lòng hơn một chút để tin anh lần nữa.

Hơn ai hết, anh hiểu tính em, nên lúc quyết định quay về với gia đình anh biết là vô vàn khó khăn anh gặp phải nhưng anh vẫn quay về. Không lẽ em không ghi nhận cho anh dù một chút điểm này?

– Bao giờ anh trả lời em thật lòng tình cảm của anh hiện giờ, em mới có thể tin anh một phần và cố gắng tin những phần còn lại.

Còn bây giờ, em hoàn toàn chưa nhận được một lời chân thật nào từ anh kể từ ngày anh phản bội em, nên anh bắt em tin là điều không thể.

– Tại sao em cứ phải đi đến tận cùng nỗi đau như thế mới hả lòng?

– Tức là nếu anh nói thật, em sẽ đau lòng, đúng không? Có phải câu trả lời của anh là: Anh yêu cô ấy, và đến giờ vẫn yêu. Đúng không? Đúng không? Anh trả lời đi- Tôi hét lên, gần như lạc giọng.

– Anh có tình cảm thật với cô ấy nhưng giờ anh đã từ bỏ rồi. Em vừa lòng chưa? – Anh cũng hét lên, giọng cũng gần như lạc đi.

Trong khoảnh khắc, cả hai im lặng nhìn nhau, tôi đau đớn, nước mắt nước mũi giàn giụa, anh mặt đỏ phừng phừng, bất lực và đau đớn không kém.

– Em vừa lòng rồi, chúng ta li dị đi thôi.

Tôi ngồi xuống giường một cách mệt mỏi và cạn kiệt sức sống.

– Em thấy em hành động có công bằng chút nào với anh không? Đành rằng anh có tội lớn với gia đình, với em, với các con, giờ anh đang cố gắng chuộc tội.

Em không tin, anh đồng ý là em khó tin anh nhưng cũng đừng nghi ngờ quá mức như thế chứ.

Em có thể nhìn khách quan hơn, cảm nhận bằng chính sự thông minh của em chứ, sao em nhìn bất cứ điều gì cũng bằng cái nghi ngờ lên trên hết như thế? Giờ em yêu cầu anh nói thật, anh đã không muốn nói vì chuyện này rất khó cho anh.

Nói không có em không tin, nói có em liền đòi li dị. Được thôi, li dị thì li dị, anh bất lực rồi, anh biết là không còn cách nào để thuyết phục em nữa rồi

Câu cuối cùng của anh, tôi cảm giác giọng anh bắt đầu sũng nước. Sau buổi tối hôm đó, cả hai chúng tôi gần như không còn gì để nói với nhau, tuy trước mặt các con vẫn cố bình thường để các con không nhận ra.

Anh đi nhiều hơn, ra ngoài nhiều hơn vào buổi tối, đi làm về muộn nhiều hơn. Về đến nhà anh lặng lặng đi tắm cho gái bé, dạy gái lớn học, rồi ba bố con đùa vui với nhau.

Các buổi tối ba bố con quanh quẩn bên cạnh tôi nấu cơm gần như rất hiếm, vì lúc đó anh chưa về, chỉ còn hai bé chơi với nhau lặng lẽ vì sợ không có bố mẹ cáu nhiều hơn.

Tôi vừa nấu ăn, vừa ngóng anh về một cách khổ sở. Có hôm anh về ăn, có hôm anh về với mùi bia rươu nồng nặc và cố bảo tôi giọng tỉnh táo nhất: “Em tắm cho con, cho con học hộ anh. Anh mệt” rồi đi nằm.

Tôi không còn kiểm soát được anh nữa vì anh đã bất cần rồi, tôi muốn nghi ngờ, tra khảo kiểu gì anh cũng trả lời đúng một lần rồi lẳng lặng làm việc khác mặc cho tôi tức tối đứng đó. Cho đến một hôm, tôi hỏi anh – vẫn là trong phòng ngủ.

– Việc li dị của chúng ta anh định thế nào?

– Em chủ động mà, em viết đơn đi – Anh nói với vẻ thản nhiên.

– Anh sợ mang tiếng bỏ vợ nên ép em đến mức này đúng không?

– Bỏ vợ hay vợ bỏ có khác gì nhau đâu. Vấn đề là anh không muốn li dị, anh vẫn muốn cố gắng gây dựng lại gia đình với em, nhưng anh không biết làm cách nào cả.

Càng ngày em càng căm ghét anh hơn, bất cứ hành động nào của anh cũng được em quy chụp môt cách bất công. Dù vậy anh cũng vẫn muốn các con được sống cùng bố mẹ, nên anh sẽ cố gắng chịu tất cả những cư xử của em không oán thán.

Nếu em cảm thấy làm như thế em sẽ thỏa hận được phần nào thì em cứ tiếp tục. Chỉ xin em để anh được sống cạnh các con, và các con có đủ bố mẹ.

– Anh có tin là anh sẽ chiu đựng được mãi thế không?

– Anh không biết, nhưng hiện giờ anh tin là anh chịu được.

– Thế tại sao em lại phải chịu đựng theo anh? Em có lỗi gì đâu, lỗi là do anh cơ mà?

– Anh biết anh không có quyền nói lỗi phải với em vì tất cả tội lỗi là do anh. Nhưng em nhìn lại em mà xem, em khác xưa nhiều lắm. Em không còn điềm đạm, vị tha, nhìn nhận mọi việc một cách khách quan nữa.

Trong em giờ chỉ còn lại nghi ngờ, cay đắng, thù hận… Anh không dám trách em điều này nhưng anh muốn nói là em không nên vì anh mà đánh mất mình đến mức ấy.

Thôi được, em không muốn chịu đựng cùng với anh thì anh sẽ giải thoát cho em. Tuy vậy chúng ta nên cân nhắc việc này một cách thận trong vì còn các con. Anh nghĩ em nên nghĩ thêm lần nữa đi.

– Li dị anh sẽ đươc tự do đến với cô ta mà, cả hai yêu thương nhau như thế, sao không tận dụng cơ hội này đi?

– Muộn rồi, anh rất mệt và rất sợ tranh luận kiểu này với em. Em cứ suy nghĩ thêm đi và quyền quyết định vẫn ở trong tay em mà.

Rồi anh lên giường quay mặt vào tường. Tôi ngồi đó, bơ vơ, sợ hãi.

Cuộc sống vợ chồng của chúng tôi còn lại chỉ có thế, chồng lạnh lùng, chịu đựng, vợ hêt tra khảo, dò xét, mỉa mai rồi lại khóc lóc. Các con chỉ có những phút giây vui đùa với bố, còn lại hầu như tự chơi với nhau trong phòng.

Tôi chợt nghĩ tôi thương các con, chịu đựng vì các con cơ mà, sao tôi lại bắt các con chịu đựng lại tôi thế này? Tôi vẫn yêu chồng, vẫn muốn sống cạnh chồng, sao tôi không làm cách nào đó để giữ lại anh mà một cách toàn vẹn?

Tôi đi sang phòng các con, hai đứa vẫn ôm nhau ngủ trong bình yên. Tôi nằm xuống bên cạnh, ôm chúng vào lòng, thấy lòng dịu nhẹ. Nếu li dị, tôi có được ở cạnh cả hai đứa không?

Chắc chắn là không, tôi biết anh yêu con rất nhiều, anh sẽ không để cho tôi nuôi cả hai đứa đâu. Vậy tôi sẽ nuôi đứa nào?

Cái đứa lớn có cái trán dô giống bố, có mái tóc dài, suống giống hệt mẹ, có cái cách chiều em và chịu cho em bắt nạt suốt ngày rồi vào ôm mẹ mách?

Hay cái đứa bé nhìn rất dịu dàng, nữ tính nhưng rất gấu với chị, bắt nạt tất cả trẻ con trong khu, có cái thân hình mũm mĩm của mẹ, lúc nào cũng đeo lấy bố như sam?

Đứa nào lúc sinh tôi cũng bị đau đớn vì mổ xẻ, đứa nào đi xa một hôm tôi cũng nhớ phát cuồng, đứa nào ốm đau tôi cũng gần như thức trắng… Chúng nó là máu thịt, là tình yêu, là lẽ sống của tôi, tôi chọn sao được đây?

Nằm giữa hai con khóc một lúc, tôi thiếp đi lúc nào không hay. Trong giấc mơ, tôi mơ gặp mẹ, tôi được vùi đầu vào lòng mẹ và khóc. Bố tôi mất sớm, mẹ tần tảo nuôi ba chị em khôn lớn, học hành đàng hoàng, lấy chồng tử tế.

Mẹ gần tôi nhất vì tôi là cả, tôi thường phải thay mẹ lo cho các em lúc mẹ đi vắng, đôi lúc tôi phải hi sinh một vài thứ cho các em.

Mẹ biết thế nên rất thương tôi, có chuyện gì mẹ đều thủ thỉ bàn bạc với tôi. Đến lúc tôi có chuyện như này thì mẹ đã đi xa, tôi không có ai bên cạnh, quay quắt một mình.

Đã nhiều lần tôi đứng trước bàn thờ mẹ mà khóc, mà ao ước giá còn mẹ để được mẹ vỗ về cho nỗi đau diệu vợi đi. Giờ gặp mẹ trong giấc mơ, mẹ nhìn tôi xót xa hệt như tôi nhìn các con tôi vậy.

Tôi biết mẹ đau lòng vì tôi, vì bất hạnh, vì đau khổ mà tôi đang phải chịu, nhưng khi tôi sà vào lòng mẹ thì mẹ tránh đi. Tôi ngạc nhiên hỏi:

– Sao mẹ tránh con?

– Mẹ thương con nhưng mẹ giận con lắm. Mẹ đã hi sinh cả cuộc đời để nuôi ba chị em con khôn lớn thành người, mẹ nâng niu các con từng bữa ăn giấc ngủ, mẹ xót xa khi con ốm đau… Sao giờ con lại tự hành hạ bản thân con như thế này? Có đáng không con?

Đứng lên đi con, ngoài chồng ra con còn các con, còn cuộc sống, còn công việc, còn các em… Sao con cứ chìm đắm vào nỗi đau này để coi mình là người bất hạnh nhất thế gian thế? Mẹ đau lòng lắm con biết không?

Tôi khóc nức nở trong mơ mà ướt đẫm cả gối. Lúc chồng tôi vào gọi các con dậy đi học, nhìn thấy tình trạng của tôi nhưng không nói nửa câu, chỉ giục hai đứa nhanh nhanh lên cho kịp giờ.

Tôi tê tái. Có lẽ đây là thời điểm kết thúc rồi, tôi không cần phải suy nghĩ thêm như lời anh nói nữa.

(Nhật ký của người phụ nữ có chồng ngoại tình nick Leaf2012)

Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 1: 8 cuộc gọi nhỡ và 2 tin nhắn

Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 2: Nhân duyên kỳ lạ qua điện thoại

Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 3: Lật bài ngửa trong bế tắc

Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 4: Hạnh phúc mơ hồ

Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 5: Đau đớn vì chồng ngoại tình cũng thành thói quen

Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 6: Tìm hiểu về cô bồ thứ hai

Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 7: Đấu tranh nội tâm đau đớn

Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 8: Cuộc điện thoại cứu rỗi tâm hồn

Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 9: Cuộc nói chuyện lần thứ 2 với chồng cứu vãn hôn nhân

Tổng hợp từ Webtretho

 

Gửi phản hồi