Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 13: Cuộc sống vợ chồng không tình dục

0
71

Tôi không còn cảm giác chờ chồng về mỗi khi chiều xuống. Tôi và các con bày đủ các loại món ăn mới lạ, tập tành nấu, bày cho cả gái lớn, gái bé tham gia. Nấu hỏng ba mẹ con vừa ăn vừa nhăn mặt cười mà không dọn cho bố ăn.

Hôm nào bố về muộn, ba mẹ con vẫn ăn đúng giờ rồi gọi taxi lên Highlands cafe. Đặc biệt gái bé nhà tôi thích những nơi sang trọng mà chẳng cần biết ở đó bán gì, có cái gì ngọn.

Tôi sắm một cái máy ảnh xịn, bắt đầu chụp choẹt cho hai đứa, rồi bắt gái lớn chụp cho mẹ, cũng tạo dáng tạo hình ra phết, rồi post lên facebook khoe hàng loạn xa cả lên.

Hội bạn tôi còn ngạc nhiên là tự nhiên con mẹ bổn như tôi lại bắt đầu thích ảnh ót, điệu đà khoe hàng, lại còn rủ đi chụp hoa sen với hoa cải… Kệ, tôi bắt đầu thấy cuộc sống ảo cũng có nhiều cái hay, được nhiều người khen gái hai con trông vẫn ngon lại thấy sướng âm ỉ.

Chồng tôi, hôm đầu tiên về muộn không thấy ba mẹ con, chỉ thấy mâm cơm dọn tươm tất trên bàn đã dỗi (tất nhiên là dỗi các con chứ không phải tôi).

Tôi cười bảo: “Bố về muộn thì chịu khó ăn một mình nhé, về sớm tham gia nấu ăn với mẹ thì có món bố ưa thích, còn không tham gia thì chỉ được ăn món mẹ và các con ưa thích thôi nhá, đúng không các con?”.

Hai đứa đứng về phía mẹ, giơi tay lên làm điệu bộ: yeah! Tôi cười ngặt nghẽo ôm chúng đi vào nhà, chồng tôi nhìn theo có vẻ ngán ngẩm. Tối lại thấy thanh minh: “Hôm nay họp tổng hợp, mãi không xong”.

Tôi bình phẩm theo: “Ngán nhất là những buổi hợp tổng hợp thế này nhỉ, mệt bã ra rồi không cho người ta về còn ăn uống tắm giặt chứ”. Hơ, chồng tôi chắc đang chờ câu mỉa mai của tôi: “Ai mà biết họp chốn nào”, không ngờ lại được đồng cảm đến thế nên quay sang nhìn lại tôi, vẫn thấy nụ cười chân thành trên môi tôi.

Thứ 7, CN anh đi ra ngoài, có báo lý do với tôi, tôi nhẹ nhàng: “Mấy giờ anh về, ăn cơm không em phần”. Anh bảo chưa biết, có vẻ áy náy, tôi thản nhiên: “Thôi anh đi đi, ngày nghỉ mà, xong lúc nào thì về, em cứ phần cơm sẵn ở nhà nhé”. Lại nhìn tôi, không dám tin

Bà giúp việc vẫn đến vào đầu giờ sáng các ngày và cuối giờ chiều mỗi ngày, mọi công việc bà làm hết, chỉ có đi chợ và nấu các món ăn là tôi muốn đảm nhiệm vì tôi yêu thích công việc đó.

Tôi thích bày biện nấu nướng, đặc biệt là những món mà các con tôi và chồng tôi đều thích ăn. Ngày thứ 7, CN không có anh, ba mẹ con ngủ đẫy, rồi dậy đi siêu thị, khuân một xe đầy về ắp về nhà bày biện ra nấu.

Tôi cho các con tham gia các món nhặt rau, cắt hình, bóc cái nọ cái kia…, các con rất khoái chí. Xong xuôi, đẫy bụng lại tha nhau đi công viên, trung tâm thương mại chụp ảnh.

Các con tôi không biết tự bao giờ quên thắc mắc sao bố không đi cùng, còn tôi chẳng nhớ là mình bận tâm đến việc chồng làm gì, với ai từ lúc nào. Hay thật!

Chồng tôi bắt đầu để ý sao tôi hay có điện thoại vào buổi tối, rồi cười rúc ra rúc rích, rồi có lúc cười sằng sặc… Đó là những câu chuyện với hội bạn trên diễn đàn – cái diễn đàn mà nhiều zai hơn gái, nên những câu chuyện thú vị và cười chảy cả nước mắt là bất tận. Không hiểu chồng tôi nghĩ đó là chuyện gì mà lúc đầu thì tò mò, sau lại cười ruồi.

Chồng tôi cũng thấy tôi bắt đầu ôm máy tính khi các con đã đi ngủ, việc mà ngày xưa hiếm khi tôi làm. Có lúc anh đi qua nhìn thấy tôi mở trang facebook ra có bao nhiêu là ảnh ba mẹ con, mỉa: “Khiếp nhỉ, dạo này còn FB cơ đấy, còn show cả hàng lên cơ đấy”.

Tôi quay sang cười vui vẻ: “Ơ anh không thấy đẹp à, anh công nhận là trình chụp ảnh của em bắt đầu ngon không?”. Anh tò mò ngồi xuống cạnh, tôi kích chuột liên tục các album ảnh, hàng dài dằng dặc các comments của bạn bè khen ba mẹ con, vừa bình luận:

“Cái đứa này tếu phết anh nhỉ, nó thế mà sắp lên hàng tương đương bộ trưởng đấy, còn con bé này anh nhớ không, hồi cưới mình như que sậy mà giờ phát tướng khiếp chưa…

Nhìn cái này nhé, vợ anh hơi mũm mĩm nhưng trông vẫn ngon dáng nhất trong hội nhá, anh nhìn gái lớn nhà mình sắp thành thiếu nữ chưa, kiểu này vợ chồng mình lại mệt người đun nước tiếp khách thôi, nhể…”.

Tôi đang thao thao bất tuyệt thì chồng tôi đứng bật dây, cáu: “Rỗi hơi, già rồi đấy, trẻ mỏ gì nữa đâu mà tham gia ba cái trò nhí nhố”. Tôi vẫn cười: “Có mà anh dở hơi, anh già sớm ý, em mới đôi (mười) tám thôi, ra đường đầy zai nhìn ba mẹ con tưởng ba chị em đấy nhá”.

Không thèm đôi co với tôi, anh lại bật máy của anh lên. Tôi len lén để ý xem có bật YM không rồi cười thầm trong bụng: Giờ chat với bồ cũng có ai kiểm soát đâu, tội gì. Nhưng rồi chả thấy anh bật, chỉ thấy vào mấy trang bóng đá với gì gì đấy.

Một lúc lại quay sang tôi hỏi: “Ba mẹ con cứ đi một mình thế không bảo anh, người ta dị nghị thì sao? Cứ như anh vô tâm vô tính với gia đình ấy”.

Tôi cười:

– Hâm à, có ai nói anh vô tâm đâu, em không nói thì thôi chứ. Anh không ở nhà, anh về muộn thì ba mẹ con bảo anh đi cùng sao được, lần sau rút kinh nghiệm nhé, về sớm tí, chịu khó ở nhà tí, được enjoy ngay mà.

– Ai biết là em đi lúc nào mà về sớm với ở nhà.

– Ờ điều này thì đúng, ba mẹ con thích bất tử lắm. Anh đành phải chộp lấy cơ hội thôi.

Không nói gì, quay lại cái màn hình cổ điển. Chắc lại tâm sự với em yêu nỗi thất vọng bị vợ con bỏ rơi.

Không có gì thay đổi nhiều tư chồng tôi lắm ngoại trừ thỉnh thoảng thấy khó chịu khi bị ra ngoài cuộc sống của ba mẹ con.

Còn tôi, tâm tư đã thay đổi theo giờ. Nhưng ngày đầu, tôi vẫn mơ có chồng đi chung trong các cuộc tu tập bạn bè hay offline trên mạng, vẫn ao ước giá ba mẹ con đứng cho bố chụp ảnh ba mẹ con, giá bố lái xe chở ba mẹ con đi siêu thị rồi khuân đồ từ xe đẩy vào xe mà không phải nhìn thấy cái nhìn ái ngại của bác lái xe taxi…

Những ngày đầu tôi cũng hay thảng thốt nghĩ lúc anh về muộn có phải là anh đi gặp cô ta không rồi lắc đầu xua đi ý nghĩ đó, khi anh vui vẻ dễ chịu vì không bị tôi làm phiền lại thấy đau đau trong tim, thế là tôi đã thực sự ở ngoài trái tim anh ấy…

Nhưng những ngày đó qua đi rất nhanh, tôi chấp nhận mọi điều như vốn có, và thực sự là những niềm vui khác, mới lạ sau 10 năm làm vợ của tôi cuốn tôi đi nhanh quá.

Tôi coi anh như một người bạn, người bạn tôi đã từng yêu, giờ vẫn yêu nhưng yêu đơn phương thôi. Điều đó giúp tôi có thể nói cười vui vẻ với anh mà không trách móc, gây hấn… Đến một hôm đó, tôi chợt nhận ra, cái vui vẻ của tôi với anh là thật lòng, không còn là sự cố gắng nữa, lạ thay.

Không hiểu từ bao giờ, tôi coi chuyện chồng hết yêu tôi là điều hiển nhiên, và không còn thấy đau, thấy hận. Tự nghĩ, tình yêu là thứ gì đó mơ hồ lắm, khó mà định hình lắm, nên thay đổi là đương nhiên.

Hồi xưa vì yêu tôi mà cưới tôi, rồi mười năm trôi đi, tình yêu đó rơi rụng cùng những lo toan con cái, gia đình… Rồi một ngày gặp được luồng gió mới, như tôi bây giờ đang lao theo những thú vui mà mười năm qua không biết, nên thấy thú vị, thế là yêu.

Ờ thì yêu nhưng giờ đâu có được như ngày xưa còn độc thân để cưới, giờ còn con cái, mà anh cũng thương con vô cùng, còn tôi mười năm tình nghĩa, tôi cũng chẳng có lỗi gì lớn lao lắm, nên bỏ thế nào được mà cưới, mà công khai. Thì thôi, lại phải lén lút yêu.

Yêu thế kể ra vừa sướng vừa khổ chứ cũng có sướng hẳn đâu, thế mà vẫn yêu. Cũng như tôi, yêu anh bất chấp việc anh không yêu, thì anh yêu cô ta bất chấp cả lời thề tổ tiên và chữ ký trước pháp luật cũng là chuyện thường.

Ờ, thôi thông cảm, tình yêu nó thế đấy, khó định hình, định tính, nhưng nó có thể biến con người ta thành tên tội phạm, thành người hèn yếu là chuyện thường thôi mà.

Thôi thì để anh yêu người yêu anh, tôi sẽ yêu những người còn lại trong đời tôi, miễn sao anh vẫn tốt với các con, vẫn đưa tiền đầy đủ cho tôi nuôi con và gây dựng tương lai cho các con sau này.

Và tôi, thôi vậy người ta không yêu mình thì tiếc nuối, đau khổ, dằn vặt nhau làm gì nữa, như thế tình yêu có sống lại đâu. Mà có yêu thì cứ yêu đi, hình hài đấy, con người đấy, sự chăm sóc quan tâm đấy, vẫn ở cạnh thôi…

Đừng nghĩ về sự lừa dối, đừng nghĩ về những ngày đã qua, đừng nghĩ về những đoạn chat yêu thương cháy bỏng kia… Nó đã xảy ra rồi, không thể nào làm nó biến mất như nó chưa bao giờ có.

Và thật may mắn là đã nói ra được cái điều bí mật là biết pass của cô ta, để bây giờ chẳng còn cơ hội để tò mò, rồi biết thêm những điều đau lòng. Tạm hài lòng như thế để lòng bình yên, vui hưởng cuộc sống mới. Rồi biết đâu đó, một ngày nào đó, tôi cũng gặp được tình yêu mới của đời mình…

Tình yêu khó định hình nên luôn thay đổi, tôi đừng nghĩ tôi chỉ yêu anh mà không yêu nổi ai. Ngày xưa tôi cũng đã có lúc xiêu lòng với người đàn ông khác khi yêu anh rồi thì sao…

Thế đấy, tình yêu quanh đi quẩn lại cũng chỉ có thế. Thì tôi, sao lại cứ quanh quẩn nó làm gì, đúng không??? Tất cả mọi khổ đau của tôi đều bắt nguồn từ việc yêu mà không còn được yêu, chứ về bản chất chồng tôi vẫn tốt, chăm con, chia sẻ việc nhà, tiền nộp đầy đủ và có thê nói là khá nhiều để mẹ con tôi sống thoải mái.

Nếu tôi đặt nhẹ chữ tình đi, thì so với bao người xung quanh, tôi còn hạnh phúc chán. Thế sao tôi không từ bỏ cái tình yêu làm tôi đau khổ đó để yêu những người làm tôi hạnh phúc? Chân lý đơn giản thế thôi, nhưng phải qua nhiều bầm dập tôi mới ngộ ra.

Chồng tôi rồi cũng ngộ ra, yêu là phải hạnh phúc chứ không thể là những ngày đau khổ cho cả hai, nên anh sẽ biết lựa chọn người nào để yêu, tôi tin thế.

Mà nếu anh không biết lựa chọn, thì tiếc chi, một thứ đã không còn giá trị, nhỉ. Nhưng đừng bi quan vội, mọi sự cố gắng đúng lúc, đúng cách đều mang lại kết quả.

Chuyện chăn gối trong phòng ngủ cũng được tôi hoạch định rõ ràng. Tôi đã coi anh là bạn, thì giờ có đang danh nghĩa vợ chồng cũng không thể có chuyện ấy. Có thể anh chẳng cần, vì tôi như cơm nguội rồi, cô ta mới là người nóng bỏng cho anh ta nhiều cảm xúc.

Nhưng tôi có lòng tự trọng, tôi phải giữ lấy lòng tự trọng đó, dù nó thực sự khó khăn với tôi. Đó là một hôm, anh lấy chân ra khều khều tôi vờ như không biết, đến đoạn anh lăn xả vào ôm tôi, tôi mới cất giọng nhẹ nhàng mà không hề đẩy ra:

– Bạn nhớ những gì tớ đã thỏa thuận với bạn hôm ba mẹ con tớ đi nghỉ về nhé. Tớ chưa tha thứ cho bạn, chúng ta vẫn sống với nhau là vì con, nên bạn cứ coi tớ như bạn bè đi, tôn trọng thỏa thuận của tớ một chút, không là tớ đá bạn bay xuống tầng 1 đấy.

Vòng tay anh lỏng ra, rồi cả người anh dịch ra, không ý kiến. Tôi quay sang cười cầu hòa:

– Đi ngủ đi, tự nhiên dở chứng ra làm gì thế. Em ngủ đây, để yên em ngủ nhé.

Và tôi được ngủ yên từ hôm đó, ranh giới được phân định rõ ràng, dù trong lòng tôi có đôi lần muốn đạp cái ranh giới ấy đi.

(Nhật ký của người phụ nữ có chồng ngoại tình nick Leaf2012)

Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 1: 8 cuộc gọi nhỡ và 2 tin nhắn

Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 2: Nhân duyên kỳ lạ qua điện thoại

Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 3: Lật bài ngửa trong bế tắc

Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 4: Hạnh phúc mơ hồ

Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 5: Đau đớn vì chồng ngoại tình cũng thành thói quen

Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 6: Tìm hiểu về cô bồ thứ hai

Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 7: Đấu tranh nội tâm đau đớn

Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 8: Cuộc điện thoại cứu rỗi tâm hồn

Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 9: Cuộc nói chuyện lần thứ 2 với chồng cứu vãn hôn nhân

Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 10: Chuỗi ngày hồ nghi

Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 11: Quyết định ly dị và cuộc gặp với mẹ trong mơ

Ngoại tình chuyện ở đâu cũng có – Kỳ 12: Thay đổi để hạnh phúc, gạt chồng sang một bên

Tổng hợp từ Webtretho

Like page Phong Cách Sống để cập nhật tin tức mới nhất

Gửi phản hồi